Nội lực trong các cấu kiện phụ thuộc vào độ cứng giữa chúng, các cấu kiện cứng hơn sẽ được phân phối tải trọng lớn hơn. Trong trường hợp này đoạn công xôn của dầm G2-1 có nhịp bé hơn nhiều so với dầm G2-2, do đó độ cứng của nó lớn hơn dầm G2-2, nên G2-1 sẽ có vai trò là gối đỡ cho dầm G2-1.
Muốn dầm G2-1 là dầm phụ, em cần giảm độ cứng của nó để bé hơn dầm G2-2, (hoặc tăng kích thước dầm G2-2 để tăng độ cứng của nó), tuy nhiên điều này khó xảy ra do đoạn công xôn G2-1 có chiều dài bé hơn nhiều so với G2-2, trong khi độ cứng tỉ lệch nghịch với mũ 4 của chiều dài. Em có thể thử một kích thước G2-1 là 100x200 hoặc 100x150 để theo dõi sự thay đổi nội lực.
Khi thay đổi tiết diện không mang lại hiệu quả, em có thể giải phóng liên kết cho 2 đầu đoạn công xôn của G2-1; lúc này tải trọng sẽ dồn về G2-2 và dầm G2-2 sẽ được thiết kế đảm bảo chịu đủ tải trọng.
Khi tính toán và thiết kế như thế, thực tế kết cấu sẽ xảy ra vết nứt trên dầm G2-1, sau khi nứt G2-1 sẽ bị giảm độ cứng và tải trọng sẽ phân phối sang G2-2